Cuộc đời những đứa trẻ hoang dã không chỉ bi thảm, mà thậm chí còn không có được kết thúc tốt đẹp.
Hany Istók – Đứa trẻ đầm lầy
Tháng 3/1749, vài người đánh cá bắt gặp một cậu bé khoảng 8-10 tuổi ở khu đầm lầy thuộc thị trấn Kapuvár, Hungary.
Mọi người cho rằng cậu bé bị lạc rồi bị bỏ lại khu đầm lầy này từ bé. Cậu bé không biết nói, không thể thuần phục. Theo những gì ghi chép được vào thời gian đó, cơ thể của cậu đã phát triển để phù hợp với cuộc sống thiên nhiên hoang dã: Cậu luôn trần truồng, vì thế làn da trở nên sần sùi và dày hơn, lông mọc kín cơ thể cậu, bàn tay và bàn chân còn có màng như loài vịt.
Nhiều người còn khẳng định đã nhìn thấy cậu bé bắt được cá khi bơi dưới nước. Ngày 17/3/1749, người ta đem cậu về một tòa lâu đài địa phương và đặt tên cậu là Hany Istók.
Cậu không thể nói, nhưng cũng không thể học nói tiếng người, mà chỉ có thể “nói” tiếng động vật. Hàng ngày cậu chỉ ăn cỏ, cá sống, ếch nhái. Vì không thể học nên cậu được giao làm những công việc đơn giản như gánh nước, nướng thịt.
Những người đàn ông đối xử với cậu rất tệ bạc và tàn nhẫn, vài lần cậu đã tìm cách bỏ trốn nhưng bị bắt lại.
Theo như tục lệ, cậu có một người bảo trợ khi sống trong lâu đài. Con gái của người bảo trợ tên là Juliska. Cô gái này luôn đứng ra bảo vệ cậu. Juliska kết hôn vào năm 1751. Trong đám cưới, cậu bé đầm lầy muốn làm vui lòng người bảo trợ của mình, nên cậu đã đổ một bắt ếch vào giữa bàn tiệc. Tất nhiên cậu lại bị đánh, lần này cậu lại chạy đi và không ai buồn bắt cậu lại nữa.
Nhiều năm sau, một người đánh cá nhìn thấy cậu trong rừng, nhưng cậu lặn xuống nước. Từ đấy không thấy cậu xuất hiện nữa.
Ramchandra – Cậu bé người cá
Mọi chuyện bắt đầu vào khoảng thời gian năm 1957-1958, một người phụ nữ tên Somni đang trên đường trở về nhà ở thị trấn Baragdava, Ấn Độ. Somni nói bà bắt gặp một sinh vật to lớn màu đen. Sinh vật này đã tấn công và cưỡng hiếp bà. Sau đó bà mang thai rồi sinh ra Ramchandra.
Đến năm 1958 hoặc 1959, lúc này Ramchandra được 1 tuổi thì bị rơi xuống con sông Kuano đầy cá sấu hung dữ. Somni, mẹ của Ramchandra nói rằng linh hồn cưỡng bức bà đã mang đứa trẻ đi. Nhưng dân làng không ai tin vào câu chuyện tưởng tượng của bà và đều cho rằng, vì quá xấu hổ, người phụ nữ đã nhẫn tâm vứt con xuống sông. Ai cũng nghĩ Ramchandra sẽ bị cá sấu ăn thịt hoặc bị chết đuối.
Đến năm 1973, một linh mục đi dọc bờ sông và nhìn thấy sinh vật giống người, nhưng có làn da màu xanh. Ông chứng kiến sinh vật này bơi dưới nước, bắt cá rồi ăn sống. Vị linh mục quay trở về và kể lại cho mọi người. Một người dân trong làng nói rằng mấy ngày trước anh ta cũng gặp chuyện tương tự. Sau đó nhiều người rủ nhau tụ tập ở bờ sông với hy vọng được nhìn thấy sinh vật lạ. Tuy nhiên, không có gì xảy ra.
Đến năm 1979, Somni nói rằng bà đã nhìn thấy sinh vật kỳ lạ ngủ bên bờ sông, và thậm chí còn thấy vết bớt giống như trên người đứa con trai mất tích của bà, Ramchandra.
Một nhóm nhiều người đã tụ tập quanh bờ sông nhiều ngày và cuối cùng bắt được sinh vật lạ về làng. Mọi người miêu tả sinh vật lạ là một bé trai, có cái đầu nhọn như viên đạn, làn da màu xanh đậm, chân cứng như đá, vì thế cậu không thể đi lại như người bình thường. Cậu cũng không thể nói, dường như bị điếc, lúc nào cũng đưa một tay lên đầu. Có lẽ quá sợ hãi khi bị đưa về làng, cậu tìm cách trốn thoát một cách điên cuồng.
Cậu quay trở lại bờ sông và không chịu đi đâu khác. Dân làng gần như tin chắc rằng đây chính là Ramchandra, đứa con trai mất tích của Somni. Mọi người thường để lại thức ăn trên bờ, cậu bé người cá rất hưởng ứng những món quà này.
Dần dần, “người cá” không còn sợ người nữa. Mọi người thường xuyên đến bờ sông để xem cậu bắt cá, nhai lá cây.
Tuy nhiên, đến năm 1982, vì nhiều lý do, sự yêu mến trở thành căm ghét. Cậu bị dân làng bắt đi. Cậu lại tìm cách trốn thoát và chạy đến một ngôi làng khác gần đó. Tại đây, cậu khiến một người phụ nữ giật mình và đổ nước sôi lên người cậu. Cậu vẫn cố gắng quay trở lại bờ sông. Ngày hôm sau, người ta tìm thấy xác cậu, có nhiều vết bỏng và nhiều vết cắn do cá dưới sông gây ra.
Genie
Genie cũng là một đứa trẻ hoang dã như hai trường hợp trên. Nhưng điều đặc biệt là cô không bị bỏ mặc trong rừng. Cô vẫn có bố mẹ bên cạnh, có nhà để trú ẩn, nhưng câu chuyện của cô thì bi kịch hơn bất cứ câu chuyện nào.
Genie sinh năm 1957, tại California, Mỹ. Cha của Genie rất ghét trẻ con và vô cùng tàn bạo. Ông thường cấm mọi người ra khỏi nhà. Mẹ của Genie kém chồng 20 tuổi và có vấn đề về thị giác. Chính vì thế Genie gần như phụ thuộc hoàn toàn vào bố. Genie còn có một người anh trai.
Genie mắc chứng không tương hợp Rh và rơi vào nhóm thứ 50 trên bản đồ tăng trưởng. Khi được 11 tháng tuổi, Genie khỏe mạnh hơn và được xếp vào nhóm thứ 11 trên bản đồ tăng trưởng.
Khi Genie 20 tháng tuổi, người cha chuyển cả nhà đến mẹ đẻ của ông. Căn nhà này ở một khu vực hoang vắng, cách biệt với xung quanh. Tại đây, ông đưa ra những quy định khắt khe về âm thanh. Trong nhà không bao giờ có TV hay radio, ông cấm vợ và con trai nói chuyện, đặc biệt là khi ở gần Genie.
Ông trói Genie vào một cái bô 13 tiếng mỗi ngày. Buổi tối ông cho Genie mặc bỉm và ngủ trong túi ngủ, như vậy cô sẽ không thể cử động nhiều. Ông cho cô ăn rất ít. Vì thế khi Genie được 13 tuổi, trông cô như mới 6,7 tuổi. Mẹ của Genie thường lén cho cô ăn thêm vào 11 giờ tối hàng ngày.
Đến năm 1970, cha mẹ Genie cãi nhau và mẹ Genie mang cô bỏ đi. Mẹ đưa cô đến văn phòng bảo trợ xã hội. Tại đây, mọi việc được đưa ra ánh sáng. Cha Genie bị bắt với tội danh bạo hành trẻ em. Vào buổi sáng đáng lẽ phải ra hầu tòa, ông tự vẫn, để lại một tờ giấy nói rằng: “Thế giới sẽ không bao giờ hiểu được”. Genie được gửi vào bệnh viện trẻ em, được các chuyên gia y tế chăm sóc.
Năm đó Genie được 13 tuổi, nhưng chỉ cao 1,3 m, nặng 27kg. Cơ thể ecôm bị biến dạng nặng nề. Dạ dày bị sưng phồng, mông bị chai sần và thâm tím, hông bị biến dạng, xương sườn không phát triển. Cô thậm chí không thể đứng thẳng, mỗi lần đi đều đưa hai bàn tay ra đằng trước.
Tình trạng của Genie tiến bộ đáng kể sau khi được chăm sóc đúng cách. Cô tăng cân và có thể tương tác với mọi người. Nhưng đáng tiếc là sau đó, Genie bị chuyển đi chuyển lại giữa các trại trẻ khác nhau. Những nơi này ảnh hưởng nghiêm trọng tới tinh thần và thể chất của cô.
Hiện giờ, Genie sống cuộc đời khép kín trong một cơ sở y tế dành cho người chậm phát triển ở Los Angeles. Mẹ của Genie chết vì tuồi già năm 87 tuổi. Anh trai Genie trốn thoát khỏi nhà khi 18 tuổi và qua đời năm 2011 vì bệnh tiểu đường.
from Trang chủ - Tin tức Việt Nam - Đọc Báo Online - Tin tức mới nhất 24h qua http://ift.tt/2hAJWUa
via IFTTT
0 nhận xét:
Đăng nhận xét