Ngày 24/10/1950 được coi là ngày thành lập các lực lượng đặc biệt thuộc Cục tình báo Bộ tổng tham mưu Quân đội Liên Xô (tiếng Nga viết tắt là GRU GS).
Thời kỳ đầu, lực lượng này chỉ là các trung đội độc lập, sau đó được triển khai thành các tiểu đoàn và từ cuối năm 1962, ngay cả các quân khu cũng đã thành lập các lữ đoàn đặc nhiệm.
Đơn vị đặc nhiệm thường trực đầu tiên của quân đội Liên Xô chỉ là một đội kỹ thuật đặc biệt, được thành lập vào mùa xuân năm 1942 tại mặt trận Kalinin, trên địa bàn hoạt động của tập đoàn quân số 30.
Sự hình thành lực lượng quân sự này đã trở thành cơ sở cho việc thành lập các đơn vị trinh sát và phá hoại của Lực lượng Đặc biệt của GRU GS sau này và Ilya Starinov là người có công sáng lập ra lực lượng đó.
Ilya Starinov đã được coi là "huyền thoại của lực lượng đặc nhiệm Nga". Ông đóng vai trò quyết định trong việc xây dựng nên các đơn vị đặc công, phát triển cơ sở chiến thuật, tạo ra các loại vũ khí và trang thiết bị đặc biệt nhằm phát huy hiệu quả trong hoạt động của lực lượng.
Nhân vật trong tiểu thuyết của Hemingway
Năm 1936, lãnh đạo GRU đã cử Starinov sang Tây Ban Nha để làm cố vấn và huấn luyện cho nhóm trinh sát Domingo Ungru. Đây cũng chính là lúc ông đưa ra thực hành các phương pháp tiến hành chiến tranh phá hoại.
Ý tưởng của Starinov cũng hết sức đơn giản. Ông cho rằng: sự căng thẳng trong chiến tranh, đương nhiên, thường xảy ra trên chiến tuyến của 2 bên đối địch.
Nhưng thời gian căng thẳng kéo dài bao lâu thì ngoài yếu tố tinh thần, còn phụ thuộc vào việc mỗi bên cung cấp cho các đơn vị chiến đấu mọi thứ cần thiết kịp thời như thế nào.
Hoạt động của các nhóm đặc công ở vùng tiền duyên gặp rất nhiều khó khăn: các đơn vị chiến đấu của đối phương bố trí dày đặc, việc tuần tra canh gác được tổ chức cẩn mật suốt ngày đêm.
Nhưng mặt khác, hệ thống thông tin và giao thông của đối phương phải dàn trải trên một diện tích rộng nên về nguyên tắc không thể nào tổ chức bảo vệ tất cả các cơ sở một cách đầy đủ được.
Ngoài ra, binh lính hoạt động ở các đơn vị hậu cần của địch cũng không thiện chiến bằng những nơi khác. Các hoạt động phá hoại nếu được tổ chức tốt và phối hợp với trung tâm có thể làm tê liệt mạng lưới giao thông của đối phương và thu hút các đơn vị chiến đấu của đối phương từ tiền duyên về.
Tháng 12 năm 1936, Starinov cùng với nhóm đặc công mà ông đã huấn luyện lần đầu tiên thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Trong quá trình hoạt động giữa các thành phố Teruel và Calatayud, đơn vị đã phá hủy nhiều cầu đường bộ và đường sắt, vô hiệu hóa các đường dây thông tin liên lạc.
Sau mỗi lần xuất quân, Starinov đều phân tích kỹ các lý do thành công và thất bại. Ông không ngừng cải tiến các loại mìn. Ilya Grigorevich đã tự bỏ tiền của mình ra mua nhiều đồng hồ bỏ túi để chế ra loại mìn hẹn giờ. Tại Jaen, có nhiều chiến sỹ từ các đơn vị quốc tế cũng tham gia vào hàng ngũ của đội quân chuyên sử dụng bom mìn.
Starinov đã nhanh chóng phát triển quân số của đơn vị, và sau khi được huấn luyện một cách chu đáo, các chiến sỹ có thể được phân thành từng nhóm cùng một lúc thọc sâu vào hậu phương quân địch.
Để tránh bị đối phương theo dõi, phát hiện, lúc đầu họ sử dụng lựu đạn hẹn giờ (ngày nay, sau khi rời địa điểm phục kích hay phá hoại, các nhóm trinh sát cũng thường dùng cách này nếu thấy cần thiết để rút lui an toàn).
Starinov còn thường tạo ra các cơ sở để tích trữ, giấu thuốc nổ và các thiết bị nổ ở ngay trong lòng hậu phương của địch. Vì thế, khi thâm nhập vào hậu phương quân địch các nhóm công tác sẽ nhẹ nhàng hơn mỗi khi di chuyển, tiết kiệm được sức lực và có thể thực hiện được nhiều nhiệm vụ chiến đấu trong mỗi lần xuất quân.
Tại Cordova, nhóm đặc nhiệm, trong đó có Starinov, đã làm lật một đoàn tàu lớn cùng với Ban tham mưu của sư đoàn không quân Ý. Sự kiện này gây ra một tiếng vang lớn.
Hai nhà báo Mikhail Koltsov và Ilya Erenburg đã đến phỏng vấn các tay nổ mìn đặc nhiệm. Vào ngày 23/3, trên tờ Pravda (Sự thật) đã đăng một bài báo của Erenburg viết về sự kiện này.
Vì lý do bí mật, Starinov vẫn còn tạm thời phải ẩn trong bóng tối. Chỉ có những người có trách nhiệm mới biết là ông có tham gia các sự kiện ở Tây Ban Nha.
Nhà văn Ernest Hemingway, lúc bấy giờ là phóng viên mặt trận, cũng đã làm quen với những thành viên trong đội của Starinov. Ông cũng đã cùng với đơn vị tham gia một số cuộc đột kích vào hậu phương địch.
Trên cơ sở những tư liệu thu thập được, Hemingway đã viết cuốn tiểu thuyết nổi tiếng "Chuông nguyện hồn ai", trong đó ông đã miêu tả những chi tiết hết sức xúc động về những hoạt động của nhóm đặc nhiệm trong hậu phương của kẻ thù.
Những chuyên gia về bom mìn và các chỉ huy nhóm đặc nhiệm được Starinov huấn luyện sau một vài tháng đã có thể tự tổ chức các hoạt động phá hoại. Số lượng các đội đặc nhiệm thọc sâu vào hậu cứ của đối phương tăng nhanh.
Kết quả là, năm 1937, quân đoàn du kích số 14 được thành lập, với số quân lên tới 5.000 người. Các chiến sỹ đặc nhiệm đã khống chế các cung đường sắt độc lập, thậm chí ngăn chặn hoàn toàn lưu lượng xe lửa của địch trong vài ngày.
Các nhóm cũng tích cực phục kích trên các tuyến đường bộ: tấn công các đoàn xe của địch, bắt sống những chiếc xe đi lẻ và sử dụng chúng để di chuyển vào hậu phương của địch cũng như để phá sập các cây cầu
Tổng cộng, Starinov đã hoạt động 11 tháng ở Tây Ban Nha. Trong thời gian này, ông đã tạo ra một hệ thống đào tạo các chiến sỹ đặc công rất hiệu quả.
Các nhóm được ông huấn luyện đã phá hủy gần một trăm đoàn xe lửa, phá hủy hàng trăm xe ô-tô các loại, tiêu diệt gần 2.000 binh lính và sĩ quan, phá hủy nhiều cầu cống và đường dây liên lạc của địch.
Trong quá trình chiến tranh, thiên tài quân sự của Starinov đã được thể hiện một cách đầy đủ nhất. Ông đã phát triển cơ sở cho việc đào tạo và chỉ huy các lực lượng phá hoại trong những điều kiện chiến đấu, xây dựng chiến thuật, chiến lược trong việc sử dụng lực lượng này, phát triển các loại mìn chuyên dụng và các thiết bị đặc biệt.Có thể nói, chiến tranh Tây Ban Nha là cuộc chiến tranh đầu tiên có những hoạt động phá hoại được tổ chức trên quy mô lớn như vậy.
Về kết quả đợt công tác của mình ở Tây Ban Nha, Ilya Grigorevich đã tóm tắt như sau:
"Việc sử dụng thành công các loại mìn chuyên dụng trên các tuyến giao thông của quân Franco là do từ hồi đầu những năm 30 chúng tôi đã phát triển loại vũ khí đáng gờm này tại Liên Xô. Các chiến thuật và kỹ thuật gài mìn do các chiến sỹ đặc công Xô viết phát minh ra cao thủ hơn chiến thuật và công nghệ rà phá bom mìn của kẻ thù".
Vào năm 1937, Hồng quân Liên Xô đã được trang bị những kỹ thuật và có chiến thuật phá hoại hiện đại nhất mà các đội quân khác chưa từng có. Song những kinh nghiệm vô cùng quý báu của Starinov đã bị giới lãnh đạo quân sự của Liên Xô lúc đó bỏ ngoài tai, và đến năm 1941, Ilya Grigorievich buộc phải làm lại từ đầu!
Từ khói lửa chiến trường lại rơi vào vòng đàn áp
Trong khi Starinov đang chiến đấu tại Tây Ban Nha thì nhiều cán bộ trung cao cấp trong quân đội Liên Xô đã rơi vào cuộc thanh trừng. Hầu hết các chiến hữu hoặc những người quen của ông bị bắt bớ.
Tất cả công tác chuẩn bị cho cuộc chiến tranh du kích do Starinov và những người ủng hộ ông đã dày công thực hiện trong những năm 30 bị khoác cho cái tên là "âm mưu lật đổ chính quyền Xô viết". Sau khi trở về tổ quốc, thay cho cảm giác vui sướng vì vừa hoàn thành nhiệm vụ được giao, Ilya Grigorievich đã vô cùng thất vọng.
Về việc tham gia vào các sự kiện ở Tây Ban Nha, Starinov đã đích thân báo cáo với Ủy viên Dân ủy Quốc phòng (Bộ trưởng Quốc phòng) Voroshilov. Voroshilov đánh giá cao những công lao của Starinov và đề nghị cấp trên thăng chức và cất nhắc Ilya Grigorievich.
Starinov được trao tặng Huân chương Lenin và Huy chương Cờ đỏ. Nhưng thay vì được cất nhắc thì ông lại bị triệu tập đến Ủy ban Nội vụ Dân ủy và bị tra hỏi về mục đích thành lập các căn cứ du kích bí mật, về việc đào tạo các cán bộ du kích vào những năm 30.
Trong cuộc đàn áp này có ít nhất 10 ngàn người là nạn nhân: trong đó có toàn bộ lãnh đạo của cục tình báo quân đội GRU, các chỉ huy tình báo của các quân khu phía Tây, gần như tất cả các cán bộ chỉ huy và đội viên của các nhóm du kích. Người ta đã xóa sổ các an toàn khu và các cơ sở du kích.Để tránh khỏi bị bức hại, Starinov phải quay sang cầu cứu Voroshilov, và vị Ủy viên Dân ủy Quốc phòng đã bảo vệ được ông. Nhờ đó, Starinov là một trong số ít người đã không bị bắt giữ.
Bắt đầu chiến tranh
Khi cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại bắt đầu nổ ra, Starinov được bổ nhiệm làm chỉ huy của nhóm kỹ thuật đặc nhiệm, có nhiệm vụ phá hủy cơ sở hạ tầng giao thông trong khi kẻ thù đang tiến đến gần.
Trong hai tiểu đoàn công binh do Ilya Grigorievich phụ trách, cứ ba chiến sỹ mới có 1 khẩu súng trường, và hầu như không được trang bị kỹ thuật gì. Tuy nhiên, nhóm của Starinov đã hoạt động rất thành công.
Đơn vị của ông đã phá hủy được hàng chục chiếc cầu. Vì quân Đức bám theo sát bước chân của quân đội Liên Xô đang phải rút lui nên cần phải gài mìn. Không thể chờ đợi mìn do trên cấp, Starinov đã nghiên cứu sáng chế, sử dụng mìn theo điều kiện ngoài chiến trường.
Được gài dưới đống đá răm hoặc phủ đá cuội lên trên, mìn hẹn giờ đã biến thành loại mìn bắn đá - một dạng mìn định hướng. Ông còn sáng chế ra loại mìn không thể tháo gỡ, nếu đối phương cố tình tháo gỡ, mìn sẽ nổ.
Sau chiến tranh, trên nguyên tắc của mìn định hướng, người ta mới sáng chế ra các loại mìn khác mà ngày nay được sử dụng rộng rãi trong các cuộc xung đột quân sự.
Starinov đã cử nhóm phá hoại đầu tiên vào hậu phương quân Đức, đặt mìn trên các tuyến đường và tiêu diệt nhiều xe cơ giới của địch.
Chỉ huy trưởng trường huấn luyện du kích đầu tiên
Ngày 13/7, Starinov được Bộ Dân ủy Quốc phòng bổ nhiệm làm Chỉ huy trưởng Trung tâm huấn luyện du kích đầu tiên của Mặt trận phía Tây.
Sau khi đến Trung tâm huấn luyện tại Roslavl, Starinov đã thấy rõ là những người chịu trách nhiệm huấn luyện du kích ở đây không có ai hiểu gì về chiến thuật của hoạt động du kích. Tất cả mọi thứ phải bắt đầu lại, những kinh nghiệm của những năm 30 đã bị quên lãng, các cán bộ thì cũng đã bị thủ tiêu!
Kế hoạch huấn luyện mới được bắt đầu. Sau 60 giờ đào tạo, các chiến sỹ du kích được phái vào hậu phương của kẻ thù. Trung tâm huấn luyện liên tục di chuyển về phía Đông. Chiến tranh đang tiến đến gần Matxcơva. Các chuyên gia đã được huấn luyện tại trung tâm còn được phái đến huấn luyện tại các trung tâm khác.
Vào cuối tháng 7, Starinov được điều đến Kiev, nơi ông từng phục vụ, và đó từng là một trung tâm đào tạo du kích khá mạnh. Nhưng ông không tìm thấy ai quen trong số các giảng viên cũ! Những người làm công tác huấn luyện ở đây cũng không hiểu biết gì về việc này.
Starinov tiến hành giảng dạy cho các lớp học ở Kiev 5 ngày, sau đó ông tổ chức các lớp học ngắn ngày ở Chernigov, tổ chức một trung tâm huấn luyện ở Orel. Đến tháng 9 thì các nhóm từ Tula và Kursk cũng đến Orel để tập huấn.
Theo cách này, Starinov đã tổ chức việc đào tạo các nhân viên phá hoại cho nhiều mặt trận, quân khu, và cho ba nước cộng hòa liên bang. Trên thực tế, ông là chuyên gia duy nhất trong Hồng quân có hiểu biết về công tác đặc công phá hoại.
Trong nửa cuối tháng 9, Starinov nhận nhiệm vụ gài mìn phá hủy một số mục tiêu công nghiệp quan trọng và cơ sở hạ tầng giao thông ở thành phố Kharkov. Ông nhận mệnh lệnh này trực tiếp từ Tổng Tham mưu trưởng Boris Shaposhnikov tại Trụ sở Bộ Tư lệnh Tối cao.
Ở Kharkov, đội của Starinov đã gài đặt hàng trăm quả mìn. Lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh bắt đầu người ta đã tổ chức đặt mìn với một quy mô lớn như vậy.
Trong một tòa nhà của một cơ quan hành chính, Ilya Grigorievich đã cho gài một khối mìn điện tử có sức công phá lớn. Và đêm 14/11, tín hiệu phát nổ được phát đi từ một đài vô tuyến điện cực mạnh ở Voronezh.
Trong dinh thự đã được gài mìn, chỉ huy ủy ban quân sự tại Kharkov - Trung tướng Georg von Braun cùng các sỹ quan tham mưu của Sư Đoàn Bộ Binh 68 đã bay lên không trung. Vụ nổ mìn này đã được đưa vào biên niên sử của nghệ thuật phá hoại và đưa vào sách giáo khoa chuyên ngành.
Cùng tham gia với Starinov trong vụ gài mìn ở Kharkov có cả những người Tây Ban Nha trước đây đã được ông dạy nghiệp vụ cho. Starinov đã thuyết phục được cấp trên cho phép nhóm người Tây Ban Nha này tham gia vào các đơn vị kỹ thuật. Và sau này, ông luôn mang họ đi theo trên khắp các mặt trận.
Bất chấp lời đe dọa của Mehlis
Ngày 28/11, Starinov được bổ nhiệm vào vị trí Trợ lý Tham mưu kỹ thuật của Hồng quân Liên Xô. Ông đã viết một lá thư cho Stalin nói về sự cần thiết phải sản xuất hàng loạt mìn đặc biệt để phá các tuyến đường giao thông, về việc tổ chức các hoạt động phá hoại ở hậu phương của địch.
Starinov được triệu tập tới Tổng hành dinh. Ông đã được đại diện Tổng hành dinh là Lev Mehlis tiếp, và rất tiếc là ông đã không thể chứng minh được điều gì. Tồi tệ hơn, Mehlis còn dọa sẽ bắn Starinov, nếu ông còn tiếp tục làm phiền Stalin vì những chuyện “tầm phào”.
Và thay vì phải tiến hành kế hoạch phá hoại hậu phương quân địch, Tổng hành dinh đã quyết định giao cho lực lượng du kích nhiệm vụ đốt phá rừng và các làng mạc (vào giữa mùa đông!), đồng nghĩa với việc loại bỏ nơi ẩn náu của du kích và chốn nương thân của những người dân Nga đang nằm trong vùng bị địch chiếm đóng.
Bỏ qua lời đe dọa của Mehlis, Ilya Grigorievich tiếp tục gửi cho Stalin một lá thư nữa và lần này thì ông đã đạt được mục đích.
Một cuộc họp đặc biệt đã được tổ chức tại Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước. Starinov đã được mời tới dự, và vào mùa xuân năm ấy các loại mìn mới đã bắt đầu được trang bị cho quân đội và các đội du kích.
from Trang chủ - Tin tức Việt Nam - Đọc Báo Online - Tin tức mới nhất 24h qua http://ift.tt/2BrwyKJ
via IFTTT
0 nhận xét:
Đăng nhận xét